Vụ án oan của gia đình chị Lưu Thanh Châu ở Cần Thơ

Cô gái Sài Gòn áo dài trước Giải Phóng

W.Minh Tuấn

Năm 1986, tôi được Ban Biên Tập báo Đại Đoàn Kết cử đi công tác Cần Thơ khoảng 3 tháng. Tôi cầm Giấy công tác, Thẻ nhà báo ra số 1 Lý Thái Tổ mua vé máy bay. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được đi máy bay. Khá hồi hộp.

Khi đó Phòng bán vé máy bay còn nằm ở  đầu phố Lê Thái Tổ, ngay cạnh hồ Hoàn Kiếm, nghe nói hồi thời Pháp còn đô hộ nước ta, đây là trụ sở của Hội Khai Trí Tiến Đức (l’Association pour la Formation Intellectuelle et Morale des Annamites) của cụ Phạm Quỳnh, Thân Trọng Huề, Hoàng Trọng Phu. Bây giờ đâu còn Khai Trí khai chiếc gì, chỉ còn vật chất mua vé máy bay thôi, trí thức để sau. Cụ Mác, Enghen, Lenin ngày xưa thật sai lầm kinh khủng, khi nói bọn tư bản dãy chết đi theo chủ nghĩa vật chất thực dụng. Bây giờ mới thấy các bác cộng sản nhà mình bây giờ còn vật chất thực dụng gấp vạn lần bọn tư bản dãy chết, vì bây giờ cho xóa bỏ Hội Khai Trí, truyền bá kiến thức cho nhân dân, thay bằng Phòng bán vé máy bay, kiếm tiền.

Phòng bán vé máy bay đông nghịt, ai cũng có giấy công tác, ai cũng có giấy ưu tiên, nên cái giấy công tác nhà báo của tôi chẳng là cái đinh rỉ gì cả. Cứ phải xếp hàng thôi.

Tôi thấy khi đó các nhân viên hàng không thật là oai, ai cũng phải nhờ vả, cầu cạnh họ, họ oai chẳng khác gì các nhân viên bán gạo thời bao cấp.

Cuối cùng, chờ hết ngày, cũng đến lượt mua vé máy bay, cầm cái vé ra khỏi cửa mà thấy vui như Tết, mặc dù mồ hôi mồ kê toát ra như tắm, nhưng chẳng thấy nỗi vất vả cực nhọc của 1 ngày chiến đấu gì cả.

Sau đó là ngày ra sân bay Nội Bài, đi xe buýt hàng không từ số 1 Quang Trung, cũng ven hồ Hoàn Kiếm, phải dậy từ sáng sớm, lúc khoảng 6 giờ sáng là phải có mặt ở đó rồi, vì máy bay cất cánh lúc 8 giờ sáng.

Lần đầu tiên trong đời lên máy bay, ngồi ghế êm ru, và ăn xuất ăn hàng không, thấy cái gì cũng lạ lẫm, chẳng khác gì nhà quê ra tỉnh, ngố kinh khủng.

Thấy ông Tây ngồi gần đó, cầm tờ báo tiếng Anh đọc, mình chẳng hiểu gì tiếng Anh, lại càng thấy mình ngố, kém cỏi, lạc hậu kinh khủng. Nghĩ không biết bao giờ mình mới bằng Tây.

Vào đến sân bay Tân Sơn Nhất, phải đi bộ từ máy bay vào nhà ga sân bay, khi đó chưa có xe buýt sân bay ra đón như bây giờ. Đường băng sân bay nóng như chảo rán, nắng Sài Gòn chang chang. Thấy 1 anh xách khệ nệ cái ti vi màu đỏ, nên tôi giúp anh đó, xách 1 bên, anh đó xách 1 bên.

Nhìn kỹ anh đó, nhận ra anh đó là một diễn viên điện ảnh nổi tiếng của Sài Gòn khi đó. Anh đó nói được mời đi Liên Xô chơi, nay về, mua theo cái TV Liên Xô làm quà.

Tôi giúp anh cùng bê cái TV ra đến cửa sân bay, anh đó nói để anh lái xe đưa tôi về trụ sở báo Đại Đoàn Kết ở đường Võ Thị Sáu. Thật là may.

Thấy một xe hơi màu trắng rờ tới, có 2 cô gái xinh, trẻ lái xe. Anh đó ôm cả 2 cô, hôn chùn chụt cả 2 cô, rồi liền ngồi vào ghế lái xe, tôi ngồi phía sau với 1 cô gái, cô kia xinh hơn ngồi cạnh anh đó. Thế rồi tôi được đưa về tận trụ sở báo, thảnh thơi, nhẹ nhõm, không phải đi xích-lô, hay ta-xi. Chia tay anh đó và 2 cô gái, tôi thấy vẫn còn thẫn thờ vài phút vì ghen tỵ với anh diễn viên đó, sao mà có lắm người yêu thế, rồi lại còn có xe hơi riêng, mình đến bao giờ mới được như anh đó. Anh diễn viên giải thích cái xe ô tô là từ thời trước giải phóng để lại, còn thời sau giải phóng thì chỉ có cái TV đỏ Liên Xô này thôi. Anh cười hề hề chia tay, cái răng khểnh chìa ra đẹp trai kinh khủng. Mình về phòng, tự nhìn vào gương mãi, chẳng thấy cái răng khểnh nào chìa ra, chán kinh khủng.

Trong chuyến đi miền Nam lần đầu tiên năm 1986 đó, tôi được Ban Biên Tập báo Đại Đoàn Kết phân công đi Cần Thơ, thành phố Tây Đô để viết bài trong 3 tháng. Khi đó, tôi, một phóng viên trẻ 26 tuổi, sinh ra và lớn lên trong lòng miền Bắc xã hội chủ nghĩa, lòng đầy hăng hái, ước mơ được làm việc phục vụ đất nước.

Nhưng khi vào đến Cần Thơ năm đó, thì lần đầu tiên tôi tiếp xúc với một câu chuyện đau lòng, có ảnh hưởng rất nhiều đến suy nghĩ của tôi về thời cuộc, về nghề nghiệp. Câu chuyện của gia đình chị Lưu Thanh Châu.

Ở Cần Thơ, tôi đến làm việc với cơ quan thanh tra nhà nước tỉnh Cần Thơ.

Tôi nói với người thường trực là tôi muốn gặp lãnh đạo Thanh tra tỉnh.

Tôi được dẫn vào phòng làm việc của Phó Chánh thanh tra tỉnh Cần Thơ.

Một ông đi chân đất chạy ra đón tôi, cười móm mém, chìa ra vài cái răng còn sót lại. Đó là ông Phó Chánh thanh tra tỉnh Cần Thơ, một người rất vui vẻ, phúc hậu, nhiệt tình.

Ông cười giải thích cho tôi là khi ông còn ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa, ông là nhân viên công an, Bộ Công an, ăn uống thời bao cấp kham khổ, nên các cái răng của ông cứ lần lượt bỏ ông ra đi, nên bây giờ nó mới móm mém như thế.

Khi tôi hỏi ông về các vụ án oan khuất có khiếu kiện ở tỉnh Cần Thơ, ông khuyên tôi nên tìm hiểu sự việc của gia đình chị Lưu Thanh Châu, nhà ở thành phố Cần Thơ.

Ông phó chánh thanh tra nói bố chị Châu đã bị bắt giam oan, và đã chết sau khi được thả ít lâu. Ông ấy nói cơ quan thanh tra địa phương không thể làm gì được.

“-Cậu là nhà báo ở trung ương vào, biết đâu cậu có thể làm sáng tỏ được vụ án oan khuất này”, ông động viên tôi.

Ở Việt Nam ta có rất nhiều các cơ quan pháp luật để giải quyết các vụ tiêu cực xã hội, như cơ quan kiểm tra của đảng cộng sản, cơ quan thanh tra của chính phủ, các cơ quan thanh tra của các bộ, ngành, và các cơ quan luật pháp giống như ở các nước, như cảnh sát, viện kiểm sát, tòa án.

Nhưng mặc dù ở Việt Nam ta có nhiều cơ quan giải quyết tiêu cực xã hội như thế, nhưng mà có rất nhiều vụ án khiếu kiện của dân không được giải quyết, đơn thư khiếu kiện của dân cứ được đùn đẩy chạy lòng vòng hết cơ quan này, đến cơ quan khác.

Ngày xưa có 1 ông Bao Công mà giải quyết được bao nhiêu vụ án oan khuất của dân. Còn ngày nay, có biết bao nhiêu ông Bao Công ở mọi cấp, mọi ngành, mà chẳng giải quyết được gì mấy các vụ án oan khuất của dân.

Thế cho nên nhà báo Thái Duy của báo Đại Đoàn Kết của chúng tôi đã từng viết về một bà má Hậu Giang nói với các cán bộ chính quyền xã sau ngày giải phóng 30 tháng 4 năm 1975 như sau:

Tôi mà biết các chú giờ như ri, thì ngày trước tôi đã không đào hầm nuôi các chú”.

Nhưng mà muộn rồi má ơi, các chú bây giờ là lãnh đạo rồi, má còn làm gì được nữa, má ơi.

Ông Phó chánh thanh tra tỉnh Cần Thơ đi chân đất tiễn tôi ra cửa, không còn cười móm mém nữa, mà bộ mặt đăm chiêu, nói với tôi “cậu cố gắng làm sáng tỏ vụ này đi nhé, oan khuất tày trời đấy.”

Một buổi chiều, tôi tìm đến nhà chị Châu, nằm trong một ngõ nhỏ, gần cầu Cái Khế. Từ đây đi đến trụ sở của quân sự tỉnh Cần Thơ cũng không xa lắm. Có ai đó đã kể cho tôi nghe là trụ sở quân sự tỉnh Cần Thơ trước giải phóng là Tổng hành dinh Bộ tư lệnh quân đoàn 4 của chính quyền Sài Gòn cũ. Năm 1975, tướng Nguyễn Khoa Nam, tư lệnh quân đoàn 4, một vị tướng tài và đức độ, liêm khiết của chính quyền Sài Gòn cũ, đã tự sát trước khi bộ đội giải phóng vào. Nhưng đó là chuyện 11 năm trước, khi còn  chiến tranh. Còn bây giờ, tôi đi tìm sự thật về một vụ oan khuất của người dân Cần Thơ, mà thủ phạm là một trong những người nằm trong đội quân vào tiếp quản Cần Thơ năm 1975.

Cái cổng xiêu vẹo làm bằng tre nứa dẫn vào một cái sân nhỏ. Tôi tự mở cổng, bước vào sân. Một phụ nữ già chạy ra hỏi tôi có chuyện gì. Tôi nói tôi là nhà báo, từ Hà Nội vào, muốn đến nghe chuyện oan khuất của gia đình bà. Bà vội mời tôi vào nhà, và gọi con gái ra tiếp tôi.

Một cô gái trẻ bước ra, dáng người nhỏ nhắn, nét mặt nghiêm nghị.

Tôi tự giới thiệu tôi là nhà báo từ Hà Nội vào, và nói tôi được ông Phó chánh thanh tra tỉnh Cần Thơ giới thiệu về sự việc của gia đình chị.

Chị Châu liền mời tôi ngồi uống nước, bắt đầu kể chuyện gia đình chị.

Chị Châu lúc đầu nói khá rụt rè, thận trọng. Tôi đoán chị Châu còn phải xem tôi là loại người nào. Thế rồi câu chuyện cởi mở dần.

Trong chiến tranh, bố chị Châu là chủ một ghe thuyền chuyên chở rau quả ở khu vực sông Hậu. Và cũng như hàng nghìn hàng vạn người dân Việt Nam yêu nước khác, ông cũng  tiếp tế cho bộ đội, cho những người cộng sản. Trên ghe thuyền của ông, bên dưới các chồng rau quả, là thuốc chữa bệnh, là đường, sữa, gạo, đồ tiếp tế cho “quân giải phóng”.

Ông và gia đình ông đã nhiều lần mạo hiểm tính mạng để đưa được đồ tiếp tế cho quân giải phóng. Chiến tranh kết thúc, năm 1978 bắt đầu công cuộc cải tạo tư sản, tư doanh ở miền Nam, tất cả kinh tế tư nhân đều bị dẹp bỏ, bị buộc phải đưa vào hợp tác xã, vào làm ăn tập thể.

Bố chị Châu không đồng ý vào hợp tác xã, vì ông thấy rất vô lý. Ông đang là chủ của chiếc thuyền, yêu thương, chăm sóc nó như con, bây giờ ông sẽ trở thành xã viên, làm công, ăn lương, còn “con thuyền” của ông thì sẽ do người khác quản lý. Ông không thể chấp nhận điều vô lý đó.

Đội quản lý thị trường thành phố Cần Thơ và công an đã bắt ông vì ông đã “chống lại chủ trương cải tạo tư bản tư doanh” của Đảng và nhà nước. Ông bị giam gần 1 năm không xét xử, và khi được thả, ông ngã bệnh và chết sau khi ra tù vài tháng.

Năm 1986, khi tôi vào Cần Thơ, gặp chị Lưu Thanh Châu, bố chị Châu đã chết rồi. Chị Châu nói với tôi là trước khi bố chị qua đời, bố chị vẫn dặn chị và các con là “ không được thù ghét đảng, vì đây không phải là việc làm xấu của đảng cộng sản, mà chỉ là việc làm xấu của một số kẻ nào đó trong đảng thôi”.

Thật hiếm có người nào có tấm lòng chân thật và tốt bụng như ông. Ông dặn chị Châu điều đó vì ông sợ chị Châu sẽ trả thù cho bố. Chị Châu là người rất giỏi võ. Đã có lần để ngăn chặn công an bắt giam bố, chị Châu đã đá mấy nhân viên công an ngã văng xuống sông Hậu. Trong câu chuyện kể về bố, chị Châu nhiều lần dừng lại vì nghẹn ngào, nước mắt cứ trào ra.

Tôi im lặng nghe, và thỉnh thoảng cũng không cầm được nước mắt. Chị uất hận nhất là tại sao chính quyền cộng sản lại nỡ đối xử bạc bẽo, phũ phàng với gia đình chị như vậy, tại sao chính quyền cộng sản lại có thể thay lòng đổi dạ nhanh như vậy. Chỉ vừa mới đây thôi, cách đây vài năm, khi chiến tranh còn chưa kết thúc, thì quan hệ giữa gia đình chị và những người của quân giải phóng sao mà tốt thế, sao mà đầy tình người đầm ấm đến thế. Nhưng nay, sau khi chiến tranh kết thúc, thì người ta sẵn sàng bắt giam bố chị, sẵn sàng đưa cả gia đình chị đến chỗ đường cùng, không còn kế sinh nhai. Mà bố chị đâu có lỗi gì? Chính quyền Sài Gòn cũ không tiêu diệt kế sinh nhai của gia đình chị như chính quyền hiện nay. Chị Châu nói chị không thể hiểu được vì sao những người gọi là “giải phóng” lại làm như thế.

Chị Châu đã làm đơn kêu oan cho bố gửi đi tất cả các nơi, từ địa phương đến trung ương, nhưng không ai giải quyết. Cơ quan thanh tra tỉnh Cần Thơ đã cố gắng thu thập được một số tài liệu ban đầu, nhưng sau đó cũng phải dừng lại, không được làm nữa.

Sau khi nghe hết câu chuyện của chị Châu, tôi bắt đầu đi tìm các tài liệu, nhân chứng để chứng minh cho câu chuyện đó.

Tôi mượn một cái xe đạp để đi gặp các nhân chứng. Thỉnh thoảng chị Châu cũng đi cùng tôi. Tôi cảm thấy cuộc điều tra của tôi cũng đã bắt đầu có người để ý. Thỉnh thoảng, khi Châu đi cùng tôi, tôi thấy Châu quàng một cái khăn rằn. Tôi thấy rất lạ, vì trời mùa hè ở Cần Thơ rất nóng.

Tôi hỏi vì sao quàng khăn, Châu cười trả lời “để bảo vệ anh đó”. Châu giải thích nếu có cái khăn này, thì Châu có thể đánh lại được khoảng 4 người không mấy khó khăn.

Cùng thời gian ở Cần Thơ khi đó, tôi làm quen được với một cựu sĩ quan của chính quyền Sài Gòn cũ. Ông đã từng được đi học quân sự ở Mỹ, ở Philippine, ở Malaysia. Đó là một trong những sĩ quan được đào tạo rất bài bản của chính quyền Sài Gòn cũ. Đây là người đầu tiên của “phe bên kia” mà tôi gặp trong đời. Dáng người ông lực lưỡng, cao lớn, nét mặt rất hiền. Ông đã bị đi học tập cải tạo 6 năm. Sau khi được thả về, ông làm việc cho một cơ sở kinh tế tư nhân. Cơ sở này thuê khá nhiều công nhân. Khi đó chưa có Luật công ty, nên việc thuê nhiều công nhân là bị cấm. Lúc đầu vị sĩ quan này rất ngại gặp tôi.

Nhưng dần dần chúng tôi thân nhau. Khi đó, tôi vừa đi thu thập chứng cứ, tài liệu về sự việc của gia đình chị Châu, thỉnh thoảng lại gặp người sĩ quan kia để trò chuyện. Trong một cuộc nói chuyện, ông nói đại ý là, nếu không có tự do kinh doanh thì làm sao đất nước phát triển được? Khi đó tôi chưa hiểu hết ý kiến của ông. Tôi, với mớ kiến thức học ở trường đại học ở Hà Nội, về kinh tế xã hội chủ nghĩa, được dạy rằng tự do cạnh tranh sẽ dẫn tới khủng hoảng chu kỳ, dẫn tới chủ nghĩa đế quốc, và dẫn tới diệt vong của chủ nghĩa tư bản, như tiên đoán của Lê –nin!!!

Khi đó tôi và phần lớn người Việt Nam khác vẫn nghĩ tự do kinh doanh là xấu, là cá nhân chủ nghĩa, là thiếu tình người, là một số người sẽ giàu lên, nhưng toàn xã hội sẽ nghèo đi.

Bây giờ thì tôi thấy lời của vị sĩ quan kia thật là đúng. Thực sự chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản có một mục tiêu vô cùng tốt đẹp, đó là việc xây dựng một xã hội công bằng, bác ái, mọi người đều có cơ hội để xây dựng cuộc sống hạnh phúc, nhà nước cộng sản thực sự là cơ quan phục vụ nhân dân.

Thế nhưng giải pháp mà chủ nghĩa cộng sản đề ra để thực hiện mục tiêu đó thì lại sai lầm, vì các giải pháp đó đã thủ tiêu cạnh tranh, thủ tiêu lợi ích cá nhân, thủ tiêu các cơ chế kiểm soát sự độc quyền của nhà nước một đảng lãnh đạo, do đó thủ tiêu mọi động lực phát triển của xã hội, và không thể ngăn chặn được một cách hiệu quả tệ tham nhũng trong bộ máy nhà nước độc quyền.

Cái chân lý đơn giản đó, phần lớn người dân Việt Nam đến bây giờ mới hiểu. Còn trong chiến tranh Việt Nam thì hầu hết mọi người không hiểu. Trong chiến tranh, phần lớn người dân Việt Nam đều sẵn sàng ra trận với niềm tin phơi phới là chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản là thiên đường của xã hội loài người,“thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”. Thế nhưng những câu chuyện đau lòng như chuyện của gia đình chị Châu kia đã cho thấy một kết cục khác. Và hàng trăm hàng ngàn câu chuyện đau lòng, oan khuất khác đã và đang xảy ra ở Việt Nam, mà báo chí Việt Nam đã và đang hàng ngày đăng tải, kể về những số phận anh hùng và bi ai của những con người Việt Nam trong chiến tranh và sau chiến tranh, cho thấy có những kết cục khác với những mục tiêu đã đề ra của chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội.

Có lần tôi hỏi vị sĩ quan nọ là tại sao ông không bỏ chạy vào năm 1975. Ông nhìn tôi chăm chú một chút như có ý muốn tìm hiểu liệu có ẩn ý gì đằng sau câu hỏi của tôi không. Rồi ông trả lời

-“Anh biết không, tôi là một quân nhân. Tôi không thể bỏ chạy. Tôi có thể bị bắt, hoặc bị giết, nhưng không thể bỏ chạy. Binh lính trong đơn vị của tôi cũng không có ai bỏ chạy. Tất cả họ đều bị đi học tập”.

Ngay từ khi đó, năm 1986, khi tôi còn chưa hiểu lắm về cuộc chiến tranh Việt Nam, tôi đã cảm thấy rằng nếu chính quyền Sài Gòn cũ có nhiều những con người dũng cảm như ông sĩ quan nọ, và như đơn vị của ông ấy, thì chắc gì họ đã thua trận.

Riêng vị sĩ quan, sau khi đi học tập về, ông ấy cũng không vượt biên. Lý do mà vị sĩ quan nọ vẫn ở lại Việt Nam, là vì ông muốn làm cái gì đó đóng góp cho sự phát triển đất nước. “Chiến Tranh kết thúc rồi mà”, ông nói. Ông nói chính thể có thể khác nhau, nhưng dân tộc Việt Nam thì chỉ có một. Nhưng khi ông gặp tôi, thì ông rất chán nản. 6 năm đi “học tập” không làm ông chán nản bằng các chính sách gò bó, sai lầm, kìm hãm mọi sự tự do chính đáng của con người, kìm hãm mọi sự phát triển.

Ông nói:

-“Cả xã hội đang bị kìm hãm vì hệ thống luật pháp hà khắc. Và hình như những người trong chính quyền cũ như chúng tôi không thể có chỗ đứng trong xã hội hiện nay. Giá như chính quyền cộng sản đừng bắt anh em chúng tôi đi học tập lâu quá. Giá như đi học tập đồng loạt 3 năm rồi về, rồi cho anh em tự do kinh doanh, làm ăn như thời trước giải phóng, đừng có cải tạo cải tiếc chi hết. Giá như vậy, thì chắc không có mấy ai vượt biên đâu.”

Nói đến đây, ông im lặng một hồi. Tôi cũng im lặng không làm dứt mạch suy nghĩ của ông. Ông trầm ngâm khá lâu, cố nén những cảm xúc dồn nén trong lòng. Rồi ông nói tiếp:

-“ Anh biết không, hầu hết anh em binh lính trong đơn vị của tôi, sau khi đi học tập cải tạo về, đã vượt biên hết cả rồi. Họ không thể chịu được cuộc sống hà khắc sau chiến tranh. Nhiều người đã bỏ mạng trên biển đấy. Họ không chết trên chiến trường. Không chết trong trại cải tạo. Họ chết trên biển khi đi tìm tự do”.

Tôi im lặng. Khi đó, tôi còn quá trẻ để hiểu hết những điều ông nói. Nhưng có một điều tôi đã lờ mờ hiểu ra rằng cái giá của tự do có lẽ là đắt nhất.

Tôi ra Hà Nội, và bài phóng sự điều tra của tôi về đội quản lý thị trường thành phố Cần Thơ, thủ phạm gây ra nhiều nỗi oan trái ở Cần Thơ, trong đó có gia đình chị Lưu Thanh Châu, đã được đăng, gây tiếng vang lớn trong cả nước, nhất là ở Cần Thơ. Nỗi oan của bố chị Châu đã được công luận làm sáng tỏ, một vài cán bộ liên quan đã bị kỷ luật.

Chị Châu viết thư ra Hà Nội cho tôi, kể lại chị đã đi mua vét tất cả các số báo Đại Đoàn Kết có bài viết về Đội quản lý thị trường Cần Thơ ở Cần Thơ, để phát cho các người thân quen, họ hàng, bạn bè. Gia đình chị vô cùng phấn khởi. Ít nhất danh dự của gia đình đã được bảo toàn. Nhưng người chết thì không thể sống lại được. Và nghề vận tải trên sông của gia đình chị Châu cũng không thể lấy lại được. Kinh tế của cả một gia đình gần mười miệng ăn gần như sụp đổ.

Từ đó đến nay, đã hơn 20 năm trôi qua, tôi không gặp lại chị Châu, không biết cuộc sống của chị và gia đình chị ra sao. Tôi cũng không biết cuộc sống của vị sĩ quan nọ giờ như thế nào, ông có vượt biên hay vẫn còn ở lại Việt Nam. Tôi thực sự không biết.

Khi tôi mới vào làm việc ở báo Đại Đoàn Kết, tôi nhớ đã được đọc một bài báo trên báo Đại Đoàn Kết, có một đoạn nói về một bà má miền đồng bằng sông Cửu Long. Trong bài báo, bà má miền Nam này nói với một số cán bộ địa phương nhũng nhiễu nhân dân như sau:-“Nếu tôi biết các chú chừ như ri, thì khi xưa tôi đã không đào hầm bí mật nuôi các chú”.

Khi đó tôi chưa hiểu thực tế cuộc sống lắm, nên chưa hiểu hết vì sao bà má miền Nam ấy lại nói như vậy. Nhưng sau câu chuyện của gia đình chị Châu, thì tôi bắt đầu hiểu được tâm trạng thật của nhiều người dân sau ngày miền Nam giải phóng là như thế nào.

Ở Việt Nam, cơ quan quản lý thị trường là một cơ quan trực thuộc ngành thương mại, nhưng lại được quyền bắt bớ, lục soát, tịch thu hàng hóa, với các chức năng rất mơ hồ, chồng chéo lên chức năng của cơ quan thuế, công an. Không hiểu sao đến bây giờ cơ quan này vẫn tồn tại ở Việt Nam. Trên thế giới không có loại cơ quan nào gọi là cơ quan quản lý thị trường. Trong thời bao cấp, chỉ có kinh tế nhà nước, không có kinh tế tư nhân, không có thị trường tự do, thì cơ quan quản lý thị trường là cần thiết cho nhà nước xã hội chủ nghĩa.

Nhưng nay Việt Nam đã có nền kinh tế thị trường bước đầu, đã có tự do kinh doanh bước đầu, vậy cơ quan gọi là “quản lý thị trường “này có nên tồn tại không? Trong thực tế, cơ quan này gây ra rất nhiều tội ác với nhân dân, mà trường hợp bố chị Châu chỉ là một ví dụ. Đến bây giờ, cơ quan này vẫn tiếp tục tồn tại và tiếp tục nhũng nhiễu nhân dân, xấu xa không khác gì cảnh sát giao thông.

Bây giờ đất nước đã Đổi Mới hơn 30 năm kinh tế-xã hội đã phát triển vượt bậc. Nhưng bọn cá mập bất động sản đang cướp đất của dân, hoặc mua đất nhà nước giá rẻ, đầu tư xây chung cư, khách sạn bán giá cao, kiếm tiền trên thành quả cách mạng của cả dân tộc. Đó không phải là mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

Đó là kinh tế thị trường của các Nhóm Lợi Ích.

Những chủ ghe thuyền kinh doanh chất phác, thật thà như gia đình chị Lưu Thanh Châu làm ăn trước giải phóng giờ đây bị các Nhóm Lợi Ích chèn ép đủ đường, không có tự do kinh doanh bình đẳng như thời trước giải phóng.///

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *