Kỷ niệm về tướng Phạm Xuân Quắc, nguyên Cục trưởng Cục Cảnh sát hình sự C14

Tôi biết tướng Phạm Xuân Quắc khi ông còn là đại úy, Trưởng phòng Cảnh sát Kinh tế, Công an tỉnh Hải Hưng, nay là tỉnh Hải Dương. Đó là năm 1987, khi tôi về Hải Hưng làm phóng sự điều tra vụ xã Đồng Tiến, huyện Châu Giang (nay xã, huyện này thuộc về tỉnh Hưng Yên).
Khi đó tôi biết phòng Cảnh sát Kinh tế Công an tỉnh Hải Hưng cũng đã từng về xã Đồng Tiến điều tra mấy vụ bán đất gì đó, nhưng sau đó không thấy làm nữa. Tôi đến Công an tỉnh để tìm hiểu hai nội dung:
-Công an tỉnh đã điều tra việc gì ở xã Đồng Tiến,
và-vì sao không làm nữa.
Trụ sở Công an tỉnh Hải Hưng nằm ở vị trí rất đẹp, ngay trung tâm thị xã Hải Dương, trên trục đường quốc lộ 5 Hải Phòng-Hà Nội. (Bây giờ quốc lộ 5 đã làm vòng ra phía ngoài thị xã, để tránh đi lại đông đúc trong trung tâm thị xã Hải Dương)
Trụ sở Công an tỉnh khi đó còn tuềnh toàng lắm, chỉ là những căn nhà 1 tầng thấp tè, cũ kỹ, cổng ra vào có vọng gác, nhưng xiêu vẹo. (Bây giờ trụ sở CA tỉnh HD xây lại đẹp lắm).

Khi đó Ban Giám đốc Công an tỉnh Hải Hưng giao cho Phòng Cảnh sát Kinh tế tiếp tôi.

Đại úy Trưởng phòng Phạm Xuân Quắc khi đó còn khá trẻ, 40 tuổi, tóc chưa bạc trắng như bây giờ.

(Vụ việc ở xã Đồng Tiến, tôi sẽ nói kỹ ở phóng sự vụ Đồng Tiến. Ở đây chỉ xin nói qua là xã Đồng Tiến có hiện tượng Bí thư Đảng ủy xã hành xử chẳng khác gì ông vua con ở xã, mà dân xã Đồng Tiến gọi đây là tay “cường hào mới” ở nông thôn Việt Nam. Có rất nhiều vụ việc tiêu cực, cướp đất, bán đất, tham nhũng, bắt người trái phép,,,xảy ra ở đây, mà các cơ quan pháp luật ở Hải Hưng không thể làm gì được, vì ông cường hào mới này có nhiều mối quan hệ rất ghê gớm).

“-À, cái tay Bí thư xã Đổng Tiến này ghê lắm, bọn tớ đã điều tra trinh sát ban đầu, đã làm giấy triệu tập, mà tay này không lên”-anh Quắc thẳng thắn nói ngay vào vấn đề.

Tôi thấy ngạc nhiên vì Công an làm giấy triệu tập, mà đương sự không đến làm việc, thì phải cưỡng chế, áp giải, thậm chí bắt giam chứ.

Đoán biết được thắc mắc của tôi, anh Quắc nói:

“-Không đơn giản đâu. Rồi cậu làm việc thêm với anh em trong Phòng, anh em sẽ cung cấp thêm thông tin chi tiết cho cậu.”

Khi đó anh Phạm Xuân Quắc đang chuẩn bị đi học nghiệp vụ cảnh sát ở Liên Xô cũ, nên anh giao cho anh em cấp dưới, Phó phòng, Đội trưởng ,,,tiếp tôi, cung cấp thông tin, tình hình xã Đồng Tiến cho tôi.

Nhờ sự cởi mở, nhiệt tình của Trưởng phòng, nên anh em cấp dưới tiếp tôi rất nhiệt tình. Cho đến nay, tôi vẫn giữ quan hệ tốt với một số chiến sĩ, cán bộ của Công an tỉnh Hải Hưng, là từ vụ Đồng Tiến này.

Sau khi anh Phạm Xuân Quắc đi học ở Liên Xô về, thì vụ Đồng Tiến cũng vừa kết thúc, Bí thư Đảng ủy xã Đồng Tiến bị cách chức. Sau đó Bí thư Tỉnh ủy cố tình bao che cho ông Bí thư xã này cũng bị chuyển công tác, rồi về hưu.

Sau vụ Đồng Tiến, anh Quắc rất có thiện cảm với anh em báo chí, nhất là với tôi, và anh Mạnh Việt, cây viết phóng sự của báo Tiền Phong. Khi có những vụ việc gì xảy ra ở Hải Hưng, liên quan đến Công an kinh tế, anh Quắc đều nhiệt tình cộng tác với chúng tôi, trong phạm vi chức trách, quyền hạn cho phép.

Anh Quắc là người rất thẳng thắn, có thể nói không sợ đụng chạm, nhưng cũng hiền lành, dễ mến. Nhưng vẻ ngoài khá nghiêm nghị, khiến nhiều người cảm thấy ngại tiếp xúc lúc đầu.  Anh làm việc cũng rất nguyên tắc. Không bao giờ đi quá giới hạn chức trách, quyền hạn cho phép.

Tôi và Mạnh Việt nhiều lần tiếp xúc với anh Quắc, và có thể nói, anh Quắc là người không thể mua chuộc được.

(Phải chăng vì tính chất ngang tàng, cứng nhắc đó, mà anh phải chịu vụ án oan lúc cuối đời chăng?)

Có lần tôi và Mạnh Việt ngồi cùng Ban chỉ huy của anh Quắc, khi anh đang chỉ đạo giải quyết vụ nông dân xô xát với công an, ở một xã ở Hải Hưng. Khi đó anh Quắc đã là đại tá, Phó Giám đốc Công an tỉnh Hải Hưng, phụ trách Cảnh sát. Ở nông thôn Việt Nam ta, do nhiều nguyên nhân, hàng năm có rất nhiều vụ nông dân xô xát với chính quyền, với công an,,,.

Đây là một thực tế rất đau lòng ở một Nhà nước của dân, do dân, vì dân.

Anh Quắc dùng máy bộ đàm, bình tĩnh chỉ đạo chiến sĩ cấp dưới, luôn nhắc nhở anh em chiến sĩ không được thô bạo với dân. Anh nói người dân chưa hiểu, thì kiên trì giải thích cho bà con. Không được thô bạo.  Bà con nông dân cũng như là cha, là mẹ của mình ở quê thôi. Chỉ với những người thực sự quá khích, anh Quắc mới chỉ đạo bắt giam, xử lý theo pháp luật. (Nhưng thực ra xử lý cũng rất nương nhẹ, có sự chiếu cố cho trình độ hiểu biết của nông dân có hạn).

Tôi và Mạnh Việt ngồi im lặng quan sát anh Quắc và các cán bộ công an tất bật làm việc, đôi lúc chúng tôi chạy ra, chạy vào, lấy máy ảnh ra chụp,,,.Anh để yên cho chúng tôi làm việc theo nghiệp vụ báo chí, không can thiệp.

Khoảng đầu năm 1994, Mạnh Việt gọi điện cho tôi, nói anh Quắc sắp chuyển công tác lên Hà Nội, về thăm anh ấy đi.

Tôi lấy xe máy, chở anh Mạnh Việt về thị xã Hải Dương, đến nhà thăm anh Quắc. Anh Quắc làm bữa cơm đơn giản, thân mật thết đãi chúng tôi.

Chuyển công tác lên Hà Nội, anh có tâm  trạng vừa vui, vừa buồn. Vui vì sẽ làm việc ở môi trường rộng lớn hơn, phạm vi cả nước. Buồn vì xa quê hương, gắn bó hơn nửa đời người rồi rồi.

Sau đó, được tin anh làm Cục trưởng Cục cảnh sát hình sự C14, trụ sở ở phố Hàng Bài, rất gần trụ sở báo Đại Đoàn Kết của tôi.

Khi anh Quắc mới nhậm chức ở Cục C14, thì có vụ Vũ Xuân Trường, đại úy  thuộc Đội Đặc nhiệm của Cục C14 dính vào vụ buôn lậu ma túy, và bị án tử hình. Anh Quắc về Cục C14, thì vụ án đã xảy ra rồi.

Một hôm, tôi sang Cục C14, gặp anh Quắc, đề nghị anh cho tìm hiểu thông tin về Đội Đặc nhiệm, Cục C14. Vì tôi biết Đội Đặc nhiệm này phụ trách chống tội phạm ở vùng biên giới phía Bắc, giáp với Trung Quốc. Chiến sĩ của Đội thường cải trang thành hành khách đi xe buýt, khách đi buôn, để bắt cướp, bắt bọn buôn lậu có vũ trang,,,.

Anh Quắc cho gọi xe ôtô, chở tôi xuống trụ sở của Đội Đặc nhiệm, nằm ở khu Vĩnh Tuy, nhưng anh nói thêm “Tớ sắp cho giải tán Đội này”.

“-Dạ, vì sao ạ?”-tôi ngạc nhiên hỏi.

-“Thì đấy, vụ ma túy đấy. Anh em chiến sĩ của Đội, phần đông là tốt. Nhưng cũng có tiêu cực như vụ ma túy đó, lợi dụng danh nghĩa Đặc nhiệm, làm chuyện phi pháp”.

Sau đó, anh Quắc cho xóa thật đội Đặc nhiệm này.

Thế nhưng đổi lại, Cục C14 dưới sự lãnh đạo của tướng Phạm Xuân Quắc, đã làm được thành công những vụ án lớn vang dội cả nước, mà lãnh đạo tiền nhiệm của Cục 14 không làm được.

Xóa án vụ Khánh Trắng, trùm xã hội đen Hà Nội.

Xóa án vụ Tin “palet”, vụ Minh “samasa” ở Nha Trang, Khánh Hòa.

Xóa án vụ trùm xã hội đen Hải Phòng Cu Nên.

Xóa án vụ Dũng “chim xanh”, Hoàng “lựu đạn” ở Bình Thuận.

Và lớn nhất, tham gia cùng Công an Tiền Giang, xóa án vụ Năm Cam, Sài Gòn.

Thế rồi vụ PMU18.

Với các vụ án hình sự, triệt phá băng nhóm xã hội đen khác, Cục C14 luôn nhiệt tình cộng tác với báo chí, kịp thời cung cấp thông tin cho báo chí để tuyên truyền, chống tội phạm trong cả nước. Được Đảng, Nhà nước, Chính phủ khen ngợi.

Thế nhưng với vụ PMU18, việc cộng tác với báo chí như vậy bị cho là có tội, “cố ý làm lộ bí mật công tác”.

Khi vụ PMU18 xảy ra, tôi đã xin thôi việc ở báo Đại Đoàn Kết, sang Nhật định cư đoàn tụ gia đình.

Tôi chỉ nghe và biết đến vụ PMU18 qua báo chí, và qua bạn bè từ Việt Nam.

Thoe các thông tin từ báo chí, tướng Quắc chỉ đạo điều tra vụ PMU18, là vụ đánh bạc qui mô lớn, giá trị hàng triệu đô-la Mỹ-USD mỗi vụ đánh bạc. Và tiền đánh bạc này là tiền tham nhũng, ăn cắp từ các dự án OAD do Chính phủ Nhật giúp Việt Nam xây dựng cơ sở hạ tầng.

PMU18 là tên của một công ty thuộc Bộ Giao Thông, phụ trách quản lý vốn ODA của Nhật giúp Việt Nam làm cầu, đường, trị giá vốn do PMU18 quản lý cỡ khoảng vài chục triệu USD.

Giám đốc PMU18, và những người liên quan trong Bộ Giao Thông đã tham nhũng, ăn cắp tiền ODA, tiêu xài phung phí, đánh bạc, mua ô tô,,,.

Và một tội phạm trong vụ PMU18 này là đồng hương, và có quan hệ thân thiết với tướng Cao Ngọc Oánh, là Tổng cục trưởng Tổng cụ Cảnh sát, cấp trên của tướng Quắc.

Ngoài ra, làm việc trong công ty PMU18 còn có người nhà của ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh.

Bởi vậy, dù vụ PMU18 có rất nhiều người đã biết, nhưng không ai dám điều tra vụ này.

Ai muốn điều tra vụ PMU18 sẽ giống như “mó dái ngựa”, sẽ bị ngựa đá chết tươi.

Thế mà tướng Quắc dám chỉ đạo Cục C14 điều tra vụ đánh bạc triệu đô của PMU18. Quả là “mó dái ngựa”.

Trong khi tướng Quắc đang chỉ đạo làm điều tra vụ PMU18, thì ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho twongs Quắc nghỉ hưu, vì đã 60 tuổi, sau đó chi khởi tố twomngs Quắc và vài đồng sự cấp dưới, vì tội “cung cấp thông tin cho báo chí vụ PMU18, làm lộ bí mật công tác!!!”

Việc tướng Phạm Xuân Quắc bị khởi tố trong vụ PMU18, vì đã “làm lộ bí mật công tác”, cung cấp thông tin cho báo chí thật là khôi hài.

Luật báo chí, và các Chỉ thị của Chính phủ qui định là các cơ quan Nhà nước phải có trách nhiệm cung cấp thông tin cho báo chí.

Các vụ việc bình thường không sao, có sự hợp tác tốt giữa cơ quan Nhà nước, cơ quan pháp luật với báo chí. Khi có việc đụng chạm gì đó, thì người cung cấp tin cho báo chí bị khép tội “làm lộ bí mật công tác”!!!

Ngày 22 tháng 11 năm 2006, khi chưa đến tuổi 60, vì tướng Quắc sinh năm 1947, ông nhận được quyết định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cho về hưu, và thôi chức Trưởng ban chuyên án vụ PMU18.

Người ta sợ ông Quắc còn làm Trưởng ban chuyên án, thì vụ PMU18 sẽ vỡ lở nguy hiểm chăng?

Chưa hết.

Ngày 13 tháng 5 năm 2008, tướng Quắc bị khởi tố cùng thượng tá Đinh Văn Huynh, điều tra viên cao cấp chịu trách nhiệm chính trong vụ PMU18, với tội danh “Lợi dụng chức vụ quyền hạn, trong khi thi hành công vụ”.

Sau đó có lẽ thấy vô lý, vì một người chân chính, trung thực như tướng Quắc, thì không thể có chuyện “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” được.  

Nên cái tội danh vô lý đó sau đó đổi lại thành “Cố ý làm lộ bí mật công tác”.

Sao không kết tội tướng Quắc trong các vụ Năm Cam, Khánh Trắng, Tin “palet”,,,,vì ông Quắc cũng nhiệt tình cung cấp tài liệu cho báo chí đấy chứ.

Nhưng vụ Tin “palet”, Khánh Trắng,,,,thì không có liên quan đến ông to. Vụ Năm Cam thì chứng cứ quá rõ, và người trực tiếp chỉ đạo lại là Trung tướng Nguyễn Việt Thành, Anh hùng lực lượng vũ trang,,,.

Ít bữa nữa, nếu có thời gian về Việt Nam, nhất định tôi sẽ tìm đến thăm tướng Phạm Xuân Quắc.

Một Nhà nước tự cho là “Nhà nước của dân, do dân, vì dân”, mà lại cho khởi tố, xử lý một vị tướng cảnh sát trung thực, dũng cảm, tài giỏi như tướng Phạm Xuân Quắc, thì cái Nhà nước ấy sẽ không thể tồn tại lâu được.

Với tôi, với Mạnh Việt, với những người Việt Nam yêu chuộng công lý, lẽ phải, thì tướng Phạm Xuân Quắc mãi mãi là vị tướng cảnh sát trung thực, chân chính, mẫu mực, xứng đáng với danh hiệu “Công an nhân dân”.///

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *